Sự hoài nghi của tiểu dã nhân hoàn toàn có cơ sở.
Thế nhưng lúc này, Trần Thanh Sơn đã chẳng còn tâm trí đâu mà uốn nắn lại nhận thức sai lầm của nàng.
Thậm chí, hắn còn mê man đến mức chẳng nghe rõ tiểu dã nhân lầm bầm thêm điều gì.
Nằm trên nền đất cứng ngắc lạnh lẽo, Trần Thanh Sơn mơ màng thiếp đi.




